渔家傲 乡居春日感事

五代 袁思古
恰似渊明归栗里。闲情惯把吟筇倚。万壑青苍图画里。 春色美。孤村落日炊烟起。 四野犹闻严战垒。飘摇不定频迁徙。虽可生存何足喜。 兵未弭。终虞白发惊魂褫。
qià yuān míng guī xián qíng guàn yín qióng wàn qīng cāng huà
chūn měi cūn luò chuī yān
yóu wén yán zhàn lěi piāo yáo dìng pín qiān suī shēng cún
bīng wèi zhōng bái jīng hún chǐ