渔家傲 其三

明代 夏言
曝背茅斋冬日霁。衰翁不觉劓劓睡。酒出槽床泉响细。 邀客醉。阶前老菊含幽意。 江冷蒹葭渺无际。苍颜古色惟松桧。风剪芭蕉成缕碎。 惊鹤寐。疏花锦石当轩丽。
bèi máo zhāi dōng shuāi wēng jué shuì jiǔ chū cáo chuáng quán xiǎng
yāo zuì jiē qián lǎo hán yōu
jiāng lěng jiān jiā miǎo cāng yán wéi sōng guì fēng jiǎn jiāo chéng suì
jīng mèi shū huā jǐn shí dāng xuān