渔家傲 和子文韵

宋代 蔡松年
浩浩春波朝复暮。悠悠倦客伤歧路。浑似故溪烟又雨。潇洒处。一樽溪友开心素。忘却闲身须急度。夕阳惯听渔歌举。只欠浦花三四树。闲中趣。春风何待鲈鱼去。
hào hào chūn cháo yōu yōu juàn shāng hún yān yòu xiāo chù zūn yǒu kāi xīn wàng què xián shēn yáng guàn tīng zhǐ qiàn huā sān shù xián zhōng chūn fēng dài