渔家傲 和欧阳韵一十六阕 其二十一

明代 夏言
红白花枝如姊妹。嫣然并笑娇相对。绿叶重重深覆盖。 无人采。蜂媒蝶使颠狂晒。 留春无计愁无奈。卖花声尽秋千外。几点残红春尚在。 犹堪爱。绿阴满地春光改。
hóng bái huā zhī mèi yān rán bìng xiào jiāo xiāng duì 绿 chóng chóng shēn gài
rén cǎi fēng méi dié shǐ 使 diān kuáng shài
liú chūn chóu nài mài huā shēng jǐn qiū qiān wài diǎn cán hóng chūn shàng zài
yóu kān ài 绿 yīn mǎn chūn guāng gǎi