渔家傲(次韵赠戴时行)

宋代 王濯
漠漠郊原荒宿草。黄花趁得秋风早。万里岷峨归梦到。东篱好。未应花似行人老。 古往今来成一笑。为君醉里销沈了。不用登临欹短帽。愁绝□。吴霜点鬓教谁扫。
jiāo yuán huāng 宿 cǎo huáng huā chèn qiū fēng zǎo wàn mín é guī mèng dào dōng hǎo wèi yìng huā shì xíng rén lǎo
wǎng jīn lái chéng xiào wèi jūn zuì xiāo shěn le yòng dēng lín duǎn mào chóu jué   shuāng diǎn bìn jiào shuí sǎo