渔家傲(次丹阳忆故人)

宋代 毛幵
杨子津头风色暮。孤舟渺渺江南去。忆得佳人临别处。愁返顾。青山几点斜阳树。 可忍归期无定据。天涯已听边鸿度。昨夜乡心留不住。无驿数。梦中行了来时路。
yáng jīn tóu fēng zhōu miǎo miǎo jiāng nán jiā rén lín bié chù chóu fǎn qīng shān diǎn xié yáng shù
rěn guī dìng tiān tīng biān hóng 鸿 zuó xiāng xīn liú zhù 驿 shù mèng zhōng háng le lái shí