渔家傲

宋代 杨无咎
事事无心闲散惯。有时独坐溪桥畔。雨密波平鱼曼衍。鱼曼衍。轮轻钓细随风卷。 忆昔故人为侣伴。而今怎奈成疏间。水远山长无计见。无计见。投竿顿觉肠千断。
shì shì xīn xián sǎn guàn yǒu shí zuò qiáo pàn píng màn yǎn màn yǎn lún qīng diào suí fēng juǎn
rén wéi bàn ér jīn zěn nài chéng shū jiān shuǐ yuǎn shān cháng jiàn jiàn tóu gān 竿 dùn jué cháng qiān duàn