渔家傲

宋代 蔡伸
烟锁池塘秋欲暮。细细前香,直到双栖处。并枕东窗听夜雨。偎金缕。云深不见来时路。 晓色朦胧人去住。香覆重帘,密密闻私语。目断征帆归别浦。空凝伫。苔痕绿印金莲步。
yān suǒ chí táng qiū qián xiāng   zhí dào shuāng chǔ bìng zhěn dōng chuāng tīng wēi jīn yún shēn jiàn lái shí
xiǎo méng lóng rén zhù xiāng zhòng lián   wén duàn zhēng fān guī bié kōng níng zhù tái hén 绿 yìn jīn lián