渔家傲

宋代 周紫芝
遇坎乘流随分了。鸡虫得失能多少。儿辈雌黄堪一笑。堪一笑。鹤长凫短从他道。 几度秋风吹梦到。花姑溪上人空老。唤取扁舟归去好。归去好。孤篷一枕秋江晓。
kǎn chéng liú suí fēn le chóng shī néng duō shǎo ér bèi huáng kān xiào kān xiào zhǎng duǎn cóng dào
qiū fēng chuī mèng dào huā shàng rén kōng lǎo huàn piān zhōu guī hǎo guī hǎo péng zhěn qiū jiāng xiǎo