渔家傲

宋代 陈克
宝瑟尘生郎去后。绿窗闲却春风手。浅色宫罗新就。晴时后。裁缝细意花枝斗。 象尺熏炉移永昼。粉香浥浥蔷薇透。晚景看来常似旧。沈吟久。个侬争得知人瘦。
bǎo chén shēng láng hòu 绿 chuāng xián què chūn fēng shǒu qiǎn gōng luó xīn jiù qíng shí hòu cái féng huā zhī dòu
xiàng chǐ xūn yǒng zhòu fěn xiāng qiáng wēi tòu wǎn jǐng kàn lái cháng shì jiù shěn yín jiǔ nóng zhēng de zhī rén shòu