渔家傲

宋代 谢逸
秋水无痕清见底。蓼花汀上西风起,一叶小舟烟雾里。兰棹舣,柳条带雨穿双鲤。 自叹直钩无处使。笛声吹彻云山翠,鲙落霜刀红缕细,新酒美。醉来独枕莎衣睡。
qiū shuǐ hén qīng jiàn liǎo huā tīng shàng 西 fēng   xiǎo zhōu yān lán zhào   liǔ tiáo dài chuān 穿 shuāng
tàn zhí gōu chǔ shǐ 使 shēng chuī chè yún shān cuì   kuài luò shuāng dāo hóng   xīn jiǔ měi zuì lái zhěn shā shuì