渔家傲

宋代 杜安世
每到春来长如病。玉容瘦与薄妆称。不惯被人抛掷煞。思当本。奈向后期全无定。 早是厌厌愁欲凝。花间众禽愁难听。天赋多情翻成恨。有谁问。画屏一点炉烟暝。
měi dào chūn lái zhǎng bìng róng shòu báo zhuāng chēng guàn bèi rén pāo zhì   shā dāng běn nài xiàng hòu quán dìng
zǎo shì yān yān chóu níng huā jiān zhòng qín chóu nán tīng tiān duō qíng fān chéng hèn yǒu shuí wèn huà píng diǎn yān míng