渔家傲

宋代 欧阳修
妾解清歌并巧笑。郎多才俊兼年少。何事抛儿行远道。无音耗。江头又绿王孙草。 昔日采花呈窈窕。玉容长笑花枝老。今日采花添懊恼。伤怀抱。玉容不及花枝好。
qiè jiě qīng bìng qiǎo xiào láng duō cái jùn jiān nián shào shì pāo ér xíng yuǎn dào yīn hào jiāng tóu yòu 绿 wáng sūn cǎo
cǎi huā chéng yǎo tiǎo róng cháng xiào huā zhī lǎo jīn cǎi huā tiān ào nǎo shāng huái 怀 bào róng huā zhī hǎo