渔家傲

宋代 欧阳修
为爱莲房都一柄。双苞双蕊双红影。雨势断来风色定。秋水静。仙郎彩女临鸾镜。 妾有容华君不省。花无恩爱犹相并。花却有情人薄幸。心耿耿。因花又染相思病。
wèi ài lián fáng dōu bǐng shuāng bāo shuāng ruǐ shuāng hóng yǐng shì duàn lái fēng dìng qiū shuǐ jìng xiān láng cǎi lín luán jìng
qiè yǒu róng huá jūn xǐng huā ēn ài yóu xiāng bìng huā què yǒu qíng rén xìng xīn gěng gěng yīn huā yòu rǎn xiāng bìng