渔家傲

宋代 晏殊
叶下眠未稳。风翻露飐香成阵。仙女出游知远近。羞借问。饶将绿扇遮红粉。 一掬蕊黄沾雨润。天人乞与金英嫩。试折乱条醒酒困。应有恨。芳心拗尽丝无尽。
xià     mián wèi wěn fēng fān zhǎn xiāng chéng zhèn xiān chū yóu zhī yuǎn jìn xiū jiè wèn ráo jiāng 绿 shàn zhē hóng fěn
ruǐ huáng zhān rùn tiān rén jīn yīng nèn shì zhé luàn tiáo xǐng jiǔ kùn yīng yǒu hèn fāng xīn ǎo jǐn jìn