渔家傲

宋代 欧阳修
九月霜秋秋已尽。烘林败叶红相映。惟有东篱黄菊盛。遗金粉。人家帘幕重阳近。 晓日阴阴晴未定。授衣时节轻寒嫩。新雁一声风又劲。云欲凝。雁来应有吾乡信。
jiǔ yuè shuāng qiū qiū jǐn hōng lín bài hóng xiāng yìng wéi yǒu dōng huáng shèng wèi jīn fěn rén jiā lián chóng yáng jìn
xiǎo yīn yīn qíng wèi dìng shòu shí jié qīng hán nèn xīn yàn shēng fēng yòu jìn yún níng yàn lái yīng yǒu xiāng xìn