渔家傲

宋代 欧阳修
青女霜前催得绽。金钿乱散枝头遍。落帽台高开雅宴。芳尊满。挼花吹在流霞面。 桃李三春虽可羡。莺来蝶去芳心乱。争似仙潭秋水岸。香不断。年年自作茱萸伴。
qīng shuāng qián cuī zhàn jīn diàn luàn sàn zhī tóu biàn luò mào tái gāo kāi yàn fāng zūn mǎn ruá huā chuī zài liú xiá miàn
táo sān chūn suī xiàn yīng lái dié fāng xīn luàn zhēng xiān tán qiū shuǐ àn xiāng duàn nián nián zuò zhū bàn