渔家傲

宋代 欧阳修
粉蕊丹青描不得。金针线线功难敌。谁傍暗香轻采摘。风淅淅。船头触散双鸂鶒。 夜雨染成天水碧。朝阳借出胭脂色。欲落又开人共惜。秋气逼。盘中已见新荷的。
fěn ruǐ dān qīng miáo jīn zhēn xiàn 线 xiàn 线 gōng nán shuí bàng àn xiāng qīng cǎi zhāi fēng chuán tóu chù sàn shuāng chì
rǎn chéng tiān shuǐ zhāo yáng jiè chū yān zhī luò yòu kāi rén gòng qiū pán zhōng jiàn xīn de