渔家傲

明代 王世贞
细雨轻烟装小暝。重衾不耐春寒横。袅尽博山孤篆影。 閒自省。天涯有个人同病。 十二巫峰围昼永。黄莺可唤梨花醒。两点芳波揩不定。 临晚镜。真珠簌簌胭脂冷。
qīng yān zhuāng xiǎo míng chóng qīn nài chūn hán héng niǎo jǐn shān zhuàn yǐng      
xián xǐng tiān yǒu rén tóng bìng    
shí èr fēng wéi zhòu yǒng huáng yīng huàn huā xǐng liǎng diǎn fāng kāi dìng      
lín wǎn jìng zhēn zhū yān zhī lěng