渔家傲

宋代 欧阳修
妾本钱塘苏小妹。芙蓉花共门相对。昨日为逢青伞盖。慵不采。今朝斗觉凋零煞。 愁倚画楼无计奈。乱红飘过秋塘外。料得明年秋色在。香可爱。其如镜里花颜改。
qiè běn qián táng xiǎo mèi róng huā gòng mén xiāng duì zuó wèi féng qīng sǎn gài yōng cǎi jīn zhāo dòu jué diāo líng   shā
chóu huà lóu nài luàn hóng piāo guò qiū táng wài liào de míng nián qiū zài xiāng ài jìng huā yán gǎi