渔家傲

宋代 侯置
过尽百花芳草满。柳丝舞困阑干暖。柳外秋千裙影乱。人逐伴。旧家心性如今懒。 斗帐宝香凝不散。黄昏院落莺声晚。红叶不来音信断。疏酒盏。东阳瘦损无人管。
guò jǐn bǎi huā fāng cǎo mǎn liǔ kùn lán gān nuǎn liǔ wài qiū qiān qún yǐng luàn rén zhú bàn jiù jiā xīn xìng jīn lǎn
dǒu zhàng bǎo xiāng níng sàn huáng hūn yuàn luò yīng shēng wǎn hóng lái yīn xìn duàn shū jiǔ zhǎn dōng yáng shòu sǔn rén guǎn