渔家傲

宋代 可旻
刹那。 文墨尖新无处用。已将名利浑如梦。一串数珠随手弄。休千种。唯闻念佛心欢勇。 滉漾空中仙乐动。笙箫声细天风送。接引凡夫归圣众。香云捧。男儿此日方崇重。
chà
wén jiān xīn chǔ yòng jiāng míng hún mèng chuàn shù zhū suí shǒu nòng xiū qiān zhǒng wéi wén niàn xīn huān yǒng
huàng yàng kōng zhōng xiān dòng shēng xiāo shēng tiān fēng sòng jiē yǐn fán guī shèng zhòng xiāng yún pěng nán ér fāng chóng zhòng