渔家傲

宋代 可旻
逢渠。 为厌娑婆求净土。驰情送想存朝暮。谁信不劳移一步。西方去。楼台隐隐云深处。 珠纲为光华作雨。金沙布地无尘土。怎不教人思去路。心专注。坐观落日如悬鼓。
féng
wèi yàn suō qiú jìng chí qíng sòng xiǎng cún zhāo shuí xìn láo 西 fāng lóu tái yǐn yǐn yún shēn chù
zhū gāng wèi guāng huá zuò jīn shā chén zěn jiào rén xīn zhuān zhù zuò guān luò xuán