渔家傲

宋代 晏殊
嫩绿堪裁红欲绽。蜻蜓点水鱼游畔。一霎雨声香四散。风飐乱。高低掩映千千万。 总是调零终有恨。能无眼下生留恋。何似折来妆粉面。勤看玩。胜如落尽秋江岸。
nèn 绿 kān cái hóng zhàn qīng tíng diǎn shuǐ yóu pàn shà shēng xiāng sàn fēng zhǎn luàn gāo yǎn yìng qiān qiān wàn
zǒng shì diào líng zhōng yǒu hèn néng yǎn xià shēng liú liàn zhé lái zhuāng fěn miàn qín kàn wán shèng luò jǐn qiū jiāng àn