渔家

唐代 贯休
赤芦盖屋低压恰,沙涨柴门水痕叠。黄鸡青犬花蒙笼, 渔女渔儿扫风叶。有叟相逢带秋醉,自拔船桩色无愧。 前山脚下得鱼多,恶浪堆中尽头睡。但得忘筌心自乐, 肯羡前贤钓清渭。终须画取挂秋堂,与尔为邻有深意。
chì gài qià   shā zhǎng chái mén shuǐ hén dié huáng qīng quǎn huā méng lóng  
ér sǎo fēng yǒu sǒu xiāng féng dài qiū zuì   chuán zhuāng kuì
qián shān jiǎo xià de duō   è làng duī zhōng jìn tóu shuì dàn wàng quán xīn  
kěn xiàn qián xián diào qīng wèi zhōng huà guà qiū táng   ěr wèi lín yǒu shēn