与胡子安眺云林

宋代 方岳
共搜括中奇,邂逅瘦筇两。 溪甘茶自香,雪尽梅更爽。 砚寒了佳娱,林迥答幽响。 日暮僧不归,山云自来往。
gòng sōu guā zhōng   xiè hòu shòu qióng liǎng  
gān chá xiāng   xuě jǐn méi gēng shuǎng  
yàn hán le jiā   lín jiǒng yōu xiǎng  
sēng guī   shān yún lái wǎng