余护客至盱眙忽有召命应广文有诗相庆因用韵

宋代 虞俦
尺一西来唤我归,扁舟正是泛淮时。 功名不复平生梦,物色能销几首诗。 去国九年嗟已老,暮途双节偶然持。 一丘一壑真吾事,惭愧夔龙集凤池。
chǐ 西 lái huàn guī   piān zhōu zhèng shì fàn huái shí  
gōng míng píng shēng mèng   néng xiāo shǒu shī  
guó jiǔ nián jiē lǎo   shuāng jié ǒu rán chí  
qiū zhēn shì   cán kuì kuí lóng fèng chí