与胡汾坐月期贯休上人不至

唐代 曹松
扫庭秋漏滴,接话贵忘眠。静夜人相语,低枝鸟暗迁。 星围南极定,月照断河连。后会花宫子,应开石上禅。
sǎo tíng qiū lòu   jiē huà guì wàng mián jìng rén xiàng   zhī niǎo àn qiān
xīng wéi nán dìng   yuè zhào duàn lián hòu huì huā gōng zi   yīng kāi shí shàng chán