玉蝴蝶 雪词

宋代 赵长卿
片片空中剪水,巧妆春色,照耀江湖。渐觉花球转柳,荚阵飞榆。 散银杯、时时逐马。翻缟带、一一随车。遍帘隅。寒生冰箸,光剖明珠。 应须。浅斟低唱,毡垂红帐,兽爇金炉。更向高楼,纵观吟醉谢娘扶。 静时闻、竹声岩谷,漫不见、禽影江湖。尽踌躇。歌阑宝玉,赋就相如。
piàn piàn kōng zhōng jiǎn shuǐ   qiǎo zhuāng chūn   zhào yào 耀 jiāng jiàn jué huā qiú zhuǎn liǔ jiá   zhèn fēi    
sàn yín bēi shí shí zhú fān gǎo dài suí chē biàn lián hán shēng bīng zhù guāng pōu míng zhū              
yìng qiǎn zhēn chàng zhān   chuí hóng zhàng shòu   ruò jīn gèng xiàng gāo lóu zòng guān   yín zuì xiè niáng      
jìng shí wén zhú shēng yán màn   jiàn qín yǐng jiāng jǐn chóu chú lán bǎo jiù xiàng