玉蝴蝶 拟艳

明代 王世贞
记得秋娘,家住皋桥西弄,疏柳藏鸦。翠袖初翻金缕,钩月晕红牙。 启朱唇、含风桂子,唤残醉、微雨梨花。最堪誇。玉纤亲自,浓点新茶。 嗟呀。颠风妒雨,落英千片,断送年华。海角山尖,不应飘向那人家。 惹新愁、高楼燕子,赚人泪、芳草天涯。况浔阳,偶然江上,一曲琵琶。
de qiū niáng   jiā zhù gāo qiáo 西 nòng   shū liǔ cáng cuì xiù chū fān jīn gōu   yuè yùn hóng    
zhū chún hán fēng guì huàn   cán zuì wēi huā zuì kān kuā xiān qīn nóng diǎn xīn chá            
jiē diān fēng luò   yīng qiān piàn duàn   sòng nián huá hǎi jiǎo shān jiān yīng   piāo xiàng rén jiā      
xīn chóu gāo lóu yàn zi zhuàn   rén lèi fāng cǎo tiān kuàng xún yáng ǒu rán jiāng   shàng   pa