玉蝴蝶 离情

宋代 张玉娘
极目天空树远,春山蹙损,倚遍雕阑。翠竹参差声戛,环佩珊珊。雪肌香、荆山玉莹,蝉鬓乱、巫峡云寒。拭啼痕。镜光羞照,孤负青鸾。何时星前月下,重将清冷,细与温存。蓟燕秋劲,玉郎应未整归鞍。数新鸿、欲传佳信,阁兔毫、难写悲酸。到黄昏。败荷疏雨,几度销魂。
tiān kōng shù yuǎn   chūn shān sǔn   biàn diāo lán cuì zhú cēn shēng jiá   huán pèi shān shān xuě xiāng jīng shān yíng   chán bìn luàn xiá yún hán shì hén jìng guāng xiū zhào   qīng luán shí xīng qián yuè xià   zhòng jiāng qīng lěng   wēn cún yàn qiū jìn   láng yīng wèi zhěng guī ān shù xīn hóng 鸿 chuán jiā xìn   háo nán xiě bēi suān dào huáng hūn bài shū   xiāo hún