玉蝴蝶(和刘清安)

宋代 尹济翁
几许暮春清思,未知芍药,先拟荼蘼。老却东风,春去不与人期。似情多、何曾荀倩,便梦断、不为崔徽。且衔杯。暖风袭袭,淡日晖晖。 怎知,怀芳心在,树花露泣,叶竹烟啼。满目清红,新悉成阵恨成围。画帘空、龙媒独倚,午阴静、燕子双飞。任春归。寻人柳下,梦句堂西。
chūn qīng   wèi zhī sháo yào   xiān lǎo què dōng fēng   chūn rén shì qíng duō zēng xún qiàn   biàn 便 mèng duàn wéi cuī huī qiě xián bēi nuǎn fēng   dàn huī huī
zěn zhī   huái 怀 fāng xīn zài   shù huā   zhú yān mǎn qīng hóng   xīn chéng zhèn hèn chéng wéi huà lián kōng lóng méi   yīn jìng yàn zi shuāng fēi rèn chūn guī xún rén liǔ xià   mèng táng 西