玉蝴蝶

宋代 高观国
唤起一襟凉思,未成晚雨,先做秋阴。楚客悲残,谁解此意登临。古台荒、断霞斜照,新梦黯、微月疏砧。总难禁。尽将幽恨,分付孤斟。 从今。倦看青镜,既迟勋业,可负烟林。断梗无凭,岁华摇落又惊心。想莼汀、水云愁凝,闲蕙帐、猿鹤悲吟。信沈沈。故园归计,休更侵寻。
huàn jīn liáng   wèi chéng wǎn   xiān zuò qiū yīn chǔ bēi cán   shuí jiě dēng lín tái huāng duàn xiá xié zhào   xīn mèng àn wēi yuè shū zhēn zǒng nán jìn jǐn jiāng yōu hèn   fēn zhēn
cóng jīn juàn kàn qīng jìng   chí xūn   yān lín duàn gěng píng   suì huá yáo luò yòu jīng xīn xiǎng chún tīng shuǐ yún chóu níng   xián huì zhàng yuán bēi yín xìn shěn shěn yuán guī   xiū gèng qīn xún