玉蝴蝶

宋代 晁冲之
目断江南千里,灞桥一望,烟水微茫。尽锁重门,人去暗度流光。雨轻轻、梨花院落,风淡淡、杨柳池塘。恨偏长。佩沈湘浦,云散高唐。 清狂。重来一梦,手搓梅子,煮酒初尝。寂寞经春,小桥依旧燕飞忙。玉钩栏、凭多渐暖,金缕枕、别久犹香。最难忘。看花南陌,待月西厢。
duàn jiāng nán qiān   qiáo wàng   yān shuǐ wēi máng jǐn suǒ chóng mén   rén àn liú guāng qīng qīng huā yuàn luò   fēng dàn dàn yáng liǔ chí táng hèn piān cháng pèi shěn xiāng   yún sàn gāo táng
qīng kuáng chóng lái mèng   shǒu cuō méi zi   zhǔ jiǔ chū cháng jīng chūn   xiǎo qiáo jiù yàn fēi máng gōu lán píng duō jiàn nuǎn   jīn zhěn bié jiǔ yóu xiāng zuì nán wàng kàn huā nán   dài yuè 西 xiāng