玉胡蝶

宋代 晁端礼
淡淡春阳天气,夜来一霎,微雨初晴。向暖犹寒,时候又是清明。乱沾衣、桃花雨闹,微弄袖、杨柳风轻。晓莺声。唤回幽梦,犹困春酲。 牵萦。伤春怀抱,东郊烟暖,南浦波平。况有良朋,载酒同放彩舟行。劝人归、啼禽有意,催棹去、烟水无情。黯销凝。暮云回首,何处高城。
dàn dàn chūn yáng tiān   lái shà   wēi chū qíng xiàng nuǎn yóu hán   shí hou yòu shì qīng míng luàn zhān táo huā nào   wēi nòng xiù yáng liǔ fēng qīng xiǎo yīng shēng huàn huí yōu mèng   yóu kùn chūn chéng
qiān yíng shāng chūn huái 怀 bào   dōng jiāo yān nuǎn   nán píng kuàng yǒu liáng péng   zài jiǔ tóng fàng cǎi zhōu xíng quàn rén guī qín yǒu   cuī zhào yān shuǐ qíng àn xiāo níng yún huí shǒu   chǔ gāo chéng