玉蝴蝶

宋代 李之仪
以三阕见寄,辄次其韵 坐久灯花开尽,暗惊风叶,初报霜寒。冉冉年华催暮,颜色非丹。搅回砀、蛩吟似织,留恨意、月彩如摊。惨无欢。篆烟萦素,空转雕盘。 何难。别来几日,信沈鱼鸟,情满关山。耳边依约,常记巧语绵蛮。聚愁窠、蜂房未密,倾泪眼、海水犹慳。奄更阑。渐移银汉,低泛帘颜。
sān què jiàn   zhé yùn
zuò jiǔ dēng huā kāi jǐn   àn jīng fēng   chū bào shuāng hán rǎn rǎn nián huá cuī   yán fēi dān jiǎo huí dàng qióng yín shì zhī   liú hèn yuè cǎi tān cǎn huān zhuàn yān yíng   kōng zhuàn diāo pán
nán bié lái   xìn shěn niǎo   qíng mǎn guān shān ěr biān yuē   cháng qiǎo mián mán chóu fēng fáng wèi   qīng lèi yǎn hǎi shuǐ yóu qiān yǎn gēng lán jiàn yín hàn   fàn lián yán