玉蝴蝶

宋代 潘汾
睡起日高莺啭,画帘低卷,花影重重。醉眼羞抬,娇困犹自未惺忪。绣床近、强来描翠,妆镜掩、不肯匀红。锦屏空。对花无语,独怨春风。 匆匆。庾郎去后,香销玉减,是事疏慵。纵蛮笺封了,何处问鳞鸿。眼中泪、万行难尽,眉上恨、一点偏浓。杳无踪。夜来惟有,幽梦相逢。
shuì gāo yīng zhuàn   huà lián juǎn   huā yǐng chóng chóng zuì yǎn xiū tái   jiāo kùn yóu wèi xīng sōng xiù chuáng jìn qiáng lái miáo cuì   zhuāng jìng yǎn kěn yún hóng jǐn píng kōng duì huā   yuàn chūn fēng
cōng cōng láng hòu   xiāng xiāo jiǎn   shì shì shū yōng zòng mán jiān fēng le   chǔ wèn lín hóng 鸿 yǎn zhōng lèi wàn xíng nán jǐn   méi shàng hèn diǎn piān nóng yǎo zōng lái wéi yǒu   yōu mèng xiāng féng