与胡祠部游法华山

宋代 苏轼
陂湖欲尽山为界,始见寒泉落高派。 道人未放泉出山,曲折虚堂泻清快。 使君年老尚儿戏,绿棹红船舞澎湃。 一笑翻杯水溅裙,余欢濯足波生隘。 长松搀天龙起立,苍藤倒谷云崩坏。 仰穿蒙密得清旷,一览震泽吁可怪。 谁云四万八千顷,渺渺东尽日所晒。 归途十里尽风荷,清唱一声闻露薤。 嗟予少小慕真隐,白发青衫天所械。 忽逢佳士与名山,何异枯杨便马疥。 君犹鸾鹤偶飘堕,六翮如云岂长铩。 不将新句纪兹游,恐负山中清净债。
bēi jǐn shān wèi jiè   shǐ jiàn hán quán luò gāo pài
dào rén wèi fàng quán chū shān   zhé táng xiè qīng kuài
shǐ 使 jūn nián lǎo shàng ér   绿 zhào hóng chuán péng pài
xiào fān bēi shuǐ jiàn qún   huān zhuó shēng ài
cháng sōng chān tiān lóng   cāng téng dào yún bēng huài
yǎng chuān 穿 méng qīng kuàng   lǎn zhèn guài
shuí yún wàn qiān qǐng   miǎo miǎo dōng jìn suǒ shài
guī shí jǐn fēng   qīng chàng shēng wén xiè
jiē shào xiǎo zhēn yǐn   bái qīng shān tiān suǒ xiè
féng jiā shì míng shān   yáng biàn 便 jiè
jūn yóu luán ǒu piāo duò   liù yún cháng shā
jiāng xīn yóu   kǒng shān zhōng qīng jìng zhài