玉壶冰

唐代 李程
琢玉性惟坚,成壶体更圆。虚心含众象,应物受寒泉。 温润资天质,清贞禀自然。日融光乍散,雪照色逾鲜。 至鉴功宁宰,无私照岂偏。明将水镜对,白与粉闱连。 拂拭终为美,提携伫见传。勿令毫发累,遗恨鲍公篇。
zhuó xìng wéi jiān   chéng gèng yuán xīn hán zhòng xiàng   yìng shòu hán quán
wēn rùn tiān zhì   qīng zhēn bǐng rán róng guāng zhà sàn   xuě zhào xiān
zhì jiàn gōng níng zǎi   zhào piān míng jiāng shuǐ jìng duì   bái fěn wéi lián
shì zhōng wèi měi   xié zhù jiàn chuán lìng háo lèi   hèn bào gōng piān