寓怀 其二十一

明代 王世贞
步出城西门,踟蹰中不夷。道逢一仙长,自称广成师。 授我一丸药,令我杜德机。揽镜朱颜凋,隤然废威仪。 禽游无惊翼,兽逐鲜辟蹄。良玉岂不珍,在璞全光辉。 惜哉和氏子,三刖乃其宜。
chū chéng 西 mén   chí chú zhōng dào féng xiān cháng   chēng guǎng chéng 广 shī    
shòu wán yào   lìng lǎn jìng zhū yán diāo tuí   rán fèi wēi    
qín yóu jīng   shòu zhú xiān liáng zhēn zài   quán guāng huī    
zāi shì zi   sān yuè nǎi