雨怀安止三首 其二

宋代 郭祥正
身隔空山雨,心同物外游。成篇超俗格,开卷释新愁。 鸾凤翔青琐,蛟鼍挂玉钩。重吟垂翼句,春气返如秋。
shēn kōng shān   xīn tóng wài yóu chéng piān chāo kāi   juàn shì xīn chóu    
luán fèng xiáng qīng suǒ   jiāo tuó guà gōu zhòng yín chuí chūn   fǎn qiū