寓怀

宋代 陆游
脱粟未为饥,短褐未为寒;众毁心自可,身困气愈完。 茆屋虽三间,趺坐则已宽;浊酒不满瓢,浩歌有余欢。 禄食妻子乐,功名後人看。 成败两蜗角,贵贱一鼠肝。 芒芒百年梦,底物堪控抟?不如学餐霞,驻此双颊丹。 行披终南云,飞渡黄河湍,岿然过空城,人言古长安,霜露蒙荆榛,喟然增永叹。
tuō wèi wèi   duǎn wèi wèi hán   zhòng huǐ xīn   shēn kùn wán
máo suī sān jiān   zuò kuān   zhuó jiǔ mǎn piáo   hào yǒu huān
shí   gōng míng hòu rén kàn
chéng bài liǎng jiǎo   guì jiàn shǔ gān
máng máng bǎi nián mèng   kān kòng tuán   xué cān xiá   zhù shuāng jiá dān
xíng zhōng nán yún   fēi huáng tuān   kuī 岿 rán guò kōng chéng   rén yán cháng ān   shuāng méng jīng zhēn   kuì rán zēng yǒng tàn