雨后作

元代 邓雅
山中足时雨,萧爽如清秋。飞泉洒绝壁,白云被高丘。 我性好冲澹,无心事彫锼。兴来且斟酌,吟咏当歌讴。
shān zhōng shí   xiāo shuǎng qīng qiū fēi quán jué   bái yún bèi gāo qiū
xìng hǎo chōng dàn   xīn shì diāo sōu xīng lái qiě zhēn zhuó   yín yǒng dāng ōu