雨后行花圃

宋代 黄公度
习习春风软,迟心春日暄。 生意遍宇宙,尽托青皇恩。 屏翳刚作恶,一夜如翻盆。 奔流万壑怒,比晓千山昏。 鸣鸠唤我起,杖屦行中园。 呼僮理僵仆,春事无半存。 蓬蒿增意气,兰药遭排根。 虽无桃李妍,却有桑麻繁。 万化相除谢,此理谁明论。 去去勿复辨,荣枯任乾坤。
chūn fēng ruǎn   chí xīn chūn xuān  
shēng biàn zhòu   jǐn tuō qīng huáng ēn  
píng gāng zuò è   fān pén  
bēn liú wàn   xiǎo qiān shān hūn  
míng jiū huàn   zhàng xíng zhōng yuán  
tóng jiāng   chūn shì bàn cún  
péng hāo zēng   lán yào zāo pái gēn  
suī táo yán   què yǒu sāng fán  
wàn huà xiāng chú xiè   shuí míng lùn  
biàn   róng rèn qián kūn