雨后小亭

宋代 刘敞
疏雨才能润,微风未肯凉。低松无限碧,白芷可怜香。 埽榻从高卧,归禽不乱行。悠悠对老圃,几与尔俱忘。
shū cái néng rùn   wēi fēng wèi kěn liáng sōng xiàn   bái zhǐ lián xiāng
sào cóng gāo   guī qín luàn xíng yōu yōu duì lǎo   ěr wàng