雨后闻思归乐二首 其二

唐代 吴融
一夜鸟飞鸣,关关彻五更。似因归路隔,长使别魂惊。 未省愁雨暗,就中伤月明。须知越吟客,欹枕不胜情。
niǎo fēi míng   guān guān chè gēng shì yīn guī cháng   shǐ bié 使 hún jīng    
wèi shěng chóu àn   jiù zhòng shāng yuè míng zhī yuè yín   zhěn shèng qíng