雨后闻思归乐二首

唐代 吴融
山禽连夜叫,兼雨未尝休。尽道思归乐,应多离别愁。 我家方旅食,故国在沧洲。闻此不能寐,青灯茆屋幽。 一夜鸟飞鸣,关关彻五更。似因归路隔,长使别魂惊。 未省愁雨暗,就中伤月明。须知越吟客,欹枕不胜情。
shān qín lián jiào   jiān wèi cháng xiū jǐn dào guī   yīng duō bié chóu
jiā fāng shí   guó zài cāng zhōu wén néng mèi   qīng dēng máo yōu
niǎo fēi míng   guān guān chè gēng shì yīn guī   cháng shǐ 使 bié hún jīng
wèi shěng chóu àn   jiù zhòng shāng yuè míng zhī yuè yín   zhěn shèng qíng