雨后为山亭独卧

宋代 叶梦得
过雨虚檐气稍清,卧闻刁斗起连营。几看薄月当轩过,惊见阴虫绕砌鸣。 汹汹南江浮静夜,寥寥北斗挂高城。白头心事今如许,惭愧儿童话请缨。
guò yán shāo qīng   wén diāo dǒu lián yíng kàn báo yuè dāng xuān guò jīng   jiàn yīn chóng rào míng    
xiōng xiōng nán jiāng jìng   liáo liáo běi dǒu guà gāo chéng bái tóu xīn shì jīn cán   kuì ér tóng huà qǐng yīng