雨後田间杂纪五首

宋代 杨万里
正是山花最闹时,浓浓淡淡未离披。 映山红与昭亭紫,挽住行人赠一枝。
zhèng shì shān huā zuì nào shí   nóng nóng dàn dàn wèi  
yìng shān hóng zhāo tíng   wǎn zhù xíng rén zèng zhī