雨后利阳道中

元代 宋褧
二年四过山前路,三度值雨难攀跻。最怜绿水注深堰,不惜青骢污浊泥。 泽畔藕花怡旅况,陇头禾穗慰妻啼。丰登已是囊中物,易得新诗扫壁题。
èr nián guò shān qián   sān zhí nán pān zuì lián shuǐ 绿 zhù shēn yàn   qīng cōng zhuó    
pàn ǒu huā kuàng   lǒng tóu suì wèi fēng dēng shì náng zhōng   xīn shī sǎo